Câu chuyện về một mảnh đời éo le và nghị lực vươn lên số phận…

Hôm đó, vào một ngày cuối trời Thu, thời tiết se lạnh, Đoàn giám sát, đánh giá Chương trình MTQG giảm nghèo của Sở Nông nghiệp và Môi trường cùng cán bộ xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai có dịp đến thăm hỏi, động viên gia đình ông Hoàng Văn Hồng, thôn Làng Cạn xã Bảo Ái (Vì lý do gia đình có ông Hồng và 02 người con 01 trai, 01 gái bị bệnh tâm lý nên Đoàn công tác chỉ đứng ngoài), tiếp chuyện với chúng tôi là bà Ngân (vợ ông Hồng) năm nay đã ngoài 65 tuổi.

Bà Ngân đứng giữa (áo hoa nâu) cùng đoàn công tác của Sở Nông nghiệp và Môi trường và cán bộ xã Bảo Ái, tỉnh Lào Cai

Khi chúng tôi đến, bà Ngân với ánh mắt chứa đựng những mệt mỏi, cam chịu mà ít ai biết rằng, phía sau dáng người gầy gò ấy là cả một mảnh đời éo le, nơi số phận dường như đã đặt lên vai bà với quá nhiều thử thách.

Gia đình bốn người – gánh nặng đè lên đôi vai người vợ

Gia đình bà có bốn người, hai vợ chồng và hai người con, nhưng trên thực tế, bà gần như là trụ cột duy nhất của gia đình. Chồng bà và 02 con bị khuyết tật về thần kinh, những cơn rối loạn tâm lý đến bất chợt khiến ông và 02 người con thường xuyên mất kiểm soát hành vi.

Chia sẻ với chúng tôi, bà nghẹn ngào nói: Chồng bà (tức ông Hồng) chỉ loanh quanh đi lại trong nhà; người con trai thường xuyên bị lên cơn co giật, mất kiểm soát; còn cô con gái có những ngày đi lang thang không rõ điểm đến, có những đêm, khi cả thôn bản đã chìm vào giấc ngủ, cháu lại lặng lẽ ra đồng, mò mẫm bắt cá, bất chấp sương lạnh hay hiểm nguy. Đến đây bà nghẹn giọng rồi nói tiếp: “Nhiều lúc tôi chỉ mong chồng con được khỏe mạnh như người ta. Có những đêm, tôi thức trắng đi tìm con ngoài đồng, ngoài bãi. Tìm được thì mừng rơi nước mắt, không tìm được thì chỉ biết ngồi khóc”.

Nghèo khó nhưng không buông xuôi:

Gia đình bà thuộc diện hộ nghèo của xã, nguồn thu nhập chủ yếu dựa vào vài sào ruộng, khi rảnh bà tranh thủ đi hái cây thuốc từ ngọn núi phía sau nhà về phơi để bán. Năm 2024, gia đình bà được nhà nước hỗ trợ làm nhà dột nát và được hỗ trợ 01 con Trâu cái sinh sản để phát triển sinh kế. Công việc với bà lúc này lại tăng lên, nhưng trong căn nhà đơn sơ ấy, chưa bao giờ người ta nghe thấy lời than trách số phận từ bà, mà bà chọn cách chịu đựng và vươn lên, lặng lẽ và bền bỉ, với bà, mỗi ngày chồng con bình an là một ngày đáng quý.

Sự quan tâm – điểm tựa tinh thần quý giá:

Chuyến thăm của đoàn công tác và chính quyền địa phương không chỉ mang ý nghĩa khảo sát, hỗ trợ chính sách, mà còn là nguồn động viên tinh thần lớn lao đối với gia đình bà. Bà chia sẻ tiếp: “Được Nhà nước, được các cán bộ quan tâm, tôi mừng lắm. Không phải chỉ vì hỗ trợ, mà vì biết mình không bị bỏ quên”.

Sự quan tâm ấy giúp bà vững tin hơn vào chặng đường phía trước, dù vẫn còn nhiều gian nan, chắc chở.

Nghị lực thầm lặng của người phụ nữ nông thôn:

Câu chuyện của bà không phải là bi kịch để người ta thương hại, mà là một minh chứng sống động cho nghị lực của người phụ nữ nông thôn. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt, bà không chọn buông xuôi, không chọn buông bỏ, không oán trách, mà âm thầm chịu đựng gánh vác gia đình, giữ gìn cho tổ ấm không đổ vỡ.

Thông điệp nhân văn “Mảnh đời éo le và nghị lực vươn lên số phận…” không chỉ là câu chuyện của riêng người phụ nữ ấy, mà còn là tiếng nói đại diện cho nhiều phận người yếu thế. Đó là lời nhắc nhở về sự sẻ chia, về trách nhiệm của cộng đồng và xã hội trong việc đồng hành cùng những số phận kém may mắn. Và trên hết, đó là lời khẳng định: dù số phận có nghiệt ngã đến đâu, con người vẫn có thể vươn lên bằng tình yêu thương, sự nhẫn nại và nghị lực phi thường./.

Phạm Ngọc Mạnh


Bài viết mới nhất:
Tìm kiếm
Lượt truy cập
  • Số lượt truy cập: 76238
  • Truy cập hôm nay: 124
  • Đang trực tuyến: 1